Em không phải là thiên thần, em cũng chẳng muốn là thiên thần. Dù cho em không trọn vẹn là thiên thần hay ác quỷ, thì có xứng đáng được yêu thương?
Postcard từ chị piscesthuy - món quà sinh nhật nhận được từ nửa vòng trái đất. Dù chưa gặp chị lần nào, dù chỉ trò chuyện với chị qua fanmail của Tumblr, nhưng tình cảm là thứ có thể cảm nhận được <3Quý lắm quý lắm. Hôm nhận được mừng ơi là mừng vì tưởng đã thất lạc đâu mất :’(

Postcard từ chị piscesthuy - món quà sinh nhật nhận được từ nửa vòng trái đất. Dù chưa gặp chị lần nào, dù chỉ trò chuyện với chị qua fanmail của Tumblr, nhưng tình cảm là thứ có thể cảm nhận được <3

Quý lắm quý lắm. Hôm nhận được mừng ơi là mừng vì tưởng đã thất lạc đâu mất :’(

instagram:

Spotting Cotton Candy Colors with @aurelycerise

For an extra dose of cotton candy-color, follow @aurelycerise on Instagram.

Aurely Cerise (@aurelycerise ) chases rainbows of color, and she describes her photography as “fresh” and smile-inducing. “My friends say my art brings happiness,” says the Paris Instagrammer. With color being her creative trigger, Aurely looks at everyday objects and naturally starts composing still life scenes. Whether it’s masking tape, pencils or a cup of coffee, Aurely enjoys arranging random things and capturing them from particular perspectives. “It’s funny to see how many things could be really beautiful when you only change your point of view,” she says. Organizing also helps to overcome her natural anxiety. “When I create a set-up it allows me to channel my stress.”

When Aurely is not out and about capturing colorful sceneries, she lets her creative juices flow in front of a canvas. “This photo explains how i imagine creation. Nothing is planned, the feelings are getting out from my brush and start creating forms.” Her simple advice for finding joy: “Put some color in your life.”

Những dịu dàng đã cũ
mà anh không về ngang đây&#8230;

Những dịu dàng đã cũ
mà anh không về ngang đây…

1. Đọc lại nhật ký, hôm tháng 6 có viết là mình có mơ thấy bị cướp giật ban ngày - mà thoát được. Giật mình nhớ ra khoảng một tháng sau đó mình có suýt bị cướp giật thật, từ hôm đó cất luôn dây bạc mặc dù nó chẳng đáng bao nhiêu :&#8221;v. Hồi nhỏ cũng có mấy lần mơ thấy trước như vậy - còn là liên tục nữa kìa, lớn lên thì không còn nhạy nhiều nữa. 2. Ba nói hồi nhỏ mình được bác hàng xóm thương lắm, mẹ thì nói không biết sao bác đó thương mình tới vậy nữa. Bác thương mình từ lúc mình mới sinh, từ lúc mình chập chững biết đi bác tặng cho đôi giày.. Mà mình thì không nhớ gì hết ngoài lời ba mẹ kể, chỉ nhớ rõ hồi đó hay sang nhà bác ấy chơi (suốt ngày lon ton chạy đi chơi khắp chỗ). Bác ấy bệnh, mất lâu rồi.Đối với người bác ruột đã mất cũng vậy, hồi nhỏ hay chở mình đi chơi, rồi lớn lên nghe kể lại mới biết là bác từng thương mình lắm.  Nhưng mình không có khái niệm nào về sự thương đó cả, là không nhớ.
Dành yêu thương cho một đứa trẻ vốn sẽ quên mọi điều cho tới khi bắt đầu có ký ức có là phí phạm không? Mình thấy tiếc vì không có chút ký ức nào về những việc đó, về những người đã qua - từng dành tình cảm yêu thương mình. 3. Đỉnh điểm tức giận của mình là im lặng, là lơ đi, là mặc kệ. Không quan tâm nữa. Có phải vì thấy lúc nào mình cũng chiều theo, không phản kháng nên nghĩ kiểu nào mình cũng sẽ đồng ý thuận theo phải không? Dễ tính một lần không có nghĩa là nhiều lần sau cũng vậy đâu, mình không muốn ganh nhau hay giành nhau cho chuyện chẳng đáng. Chưa thấy mình làm um xùm, lồng lộn lên bất chấp dù có thân quen đi nữa nên nghĩ mình không để ý? Mình nhớ hết đó. Mình ghim cả đó.4. Mình hơi mắc cười cái câu nhiều người hay nói với mình:&#8221;Ai bảo em khóa FB làm chi, nên&#8230; blah blah blah&#8221; Thiệt ra thì mình nghĩ, quan trọng trong lúc đó có nghĩ tới mình không, muốn là liên lạc được mà? Mình khóa FB chứ đâu khóa số. Mấy lúc nghe vậy mình chỉ cười nhạt, mình có lý của mình, người ta có lý của người ta.FB là cái chốn mình lưu lại các thứ tỉ tê linh tinh sến súa đủ thể loại để câu like cho vui thôi. Không phải là mình đâu. Như điều mình muốn nói với một người:&#8221;Anh chỉ cần nhớ em của ngày đầu tiên anh quen là được rồi&#8221;. Đừng gán em với Facebook của em, ảo lắm. 5. Hôm qua pa Tục nói, hôm kia bạn ĐH của pa rủ đi Vũng Tàu chung. Ý là muốn gặp, ý là mấy bạn đó muốn xem mình với ổng nói chuyện ở ngoài như thế nào. Có bạn kia khen mình nói chuyện dễ thương, mình cười quá trời - đừng nghĩ như vậy chứ.

1. Đọc lại nhật ký, hôm tháng 6 có viết là mình có mơ thấy bị cướp giật ban ngày - mà thoát được. Giật mình nhớ ra khoảng một tháng sau đó mình có suýt bị cướp giật thật, từ hôm đó cất luôn dây bạc mặc dù nó chẳng đáng bao nhiêu :”v. 
Hồi nhỏ cũng có mấy lần mơ thấy trước như vậy - còn là liên tục nữa kìa, lớn lên thì không còn nhạy nhiều nữa. 

2. Ba nói hồi nhỏ mình được bác hàng xóm thương lắm, mẹ thì nói không biết sao bác đó thương mình tới vậy nữa. Bác thương mình từ lúc mình mới sinh, từ lúc mình chập chững biết đi bác tặng cho đôi giày.. 
Mà mình thì không nhớ gì hết ngoài lời ba mẹ kể, chỉ nhớ rõ hồi đó hay sang nhà bác ấy chơi (suốt ngày lon ton chạy đi chơi khắp chỗ). Bác ấy bệnh, mất lâu rồi.
Đối với người bác ruột đã mất cũng vậy, hồi nhỏ hay chở mình đi chơi, rồi lớn lên nghe kể lại mới biết là bác từng thương mình lắm.  
Nhưng mình không có khái niệm nào về sự thương đó cả, là không nhớ.

Dành yêu thương cho một đứa trẻ vốn sẽ quên mọi điều cho tới khi bắt đầu có ký ức có là phí phạm không? Mình thấy tiếc vì không có chút ký ức nào về những việc đó, về những người đã qua - từng dành tình cảm yêu thương mình. 

3. Đỉnh điểm tức giận của mình là im lặng, là lơ đi, là mặc kệ. Không quan tâm nữa. Có phải vì thấy lúc nào mình cũng chiều theo, không phản kháng nên nghĩ kiểu nào mình cũng sẽ đồng ý thuận theo phải không? Dễ tính một lần không có nghĩa là nhiều lần sau cũng vậy đâu, mình không muốn ganh nhau hay giành nhau cho chuyện chẳng đáng. Chưa thấy mình làm um xùm, lồng lộn lên bất chấp dù có thân quen đi nữa nên nghĩ mình không để ý? 
Mình nhớ hết đó. 
Mình ghim cả đó.

4. Mình hơi mắc cười cái câu nhiều người hay nói với mình:”Ai bảo em khóa FB làm chi, nên… blah blah blah” 
Thiệt ra thì mình nghĩ, quan trọng trong lúc đó có nghĩ tới mình không, muốn là liên lạc được mà? Mình khóa FB chứ đâu khóa số. Mấy lúc nghe vậy mình chỉ cười nhạt, mình có lý của mình, người ta có lý của người ta.
FB là cái chốn mình lưu lại các thứ tỉ tê linh tinh sến súa đủ thể loại để câu like cho vui thôi. Không phải là mình đâu. 
Như điều mình muốn nói với một người:”Anh chỉ cần nhớ em của ngày đầu tiên anh quen là được rồi”. Đừng gán em với Facebook của em, ảo lắm. 

5. Hôm qua pa Tục nói, hôm kia bạn ĐH của pa rủ đi Vũng Tàu chung. Ý là muốn gặp, ý là mấy bạn đó muốn xem mình với ổng nói chuyện ở ngoài như thế nào. Có bạn kia khen mình nói chuyện dễ thương, mình cười quá trời - đừng nghĩ như vậy chứ.

giotieudieu:

alittlerain-must-fall:

alittlerain-must-fall:

Hỏi thăm Tumblr mình xíu, có ai tham gia CPM năm nay không vậy? :”v.
Ngày 4 đi rồi mà mình lăn tăn chưa đăng ký nữa, không có người đi chung - làm xe ôm nên cũng chán chán, lười lười :)))

Nhớ không khí của CPM năm ngoái quá.
Bây giờ thì đang diễn ra ở Hà Nội rồi :)

Năm nay đã cải đạo qua zuiko thần giáo với giáo chủ OLym 

Còn em thì là phái Sony haha =)))
điệu này hình như ko ai trên Tumblr tham gia :”(((

Canon photo marathon 2014

alittlerain-must-fall:

Hỏi thăm Tumblr mình xíu, có ai tham gia CPM năm nay không vậy? :”v. 
Ngày 4 đi rồi mà mình lăn tăn chưa đăng ký nữa, không có người đi chung - làm xe ôm nên cũng chán chán, lười lười :)))

Nhớ không khí của CPM năm ngoái quá. 
Bây giờ thì đang diễn ra ở Hà Nội rồi :)

chuyencuameo sao ng một nơi, máy một nơi vậy ss +_+

ou-es-tu2819 năm ngoái tớ cũng nikon thôi :”v nó đâu phân biệt máy ảnh, hiệu gì cũng đc mà, tại tên chương trình như vậy thôi :)

Hồi đó biết anh này cùng ngày sinh với mình, khá vui haha :&#8221;&gt;

Hồi đó biết anh này cùng ngày sinh với mình, khá vui haha :”>

amocioccolatini:

Julien Kang
Dennis Oh
Daniel Henney
Ricky Kim

Snow and Rain