Em không phải là thiên thần, em cũng chẳng muốn là thiên thần. Dù cho em không trọn vẹn là thiên thần hay ác quỷ, thì có xứng đáng được yêu thương?
clubtuzki:

When someone needs encouragement, that’s what you do.

^ =)))))))))))

clubtuzki:

When someone needs encouragement, that’s what you do.

^ =)))))))))))

.quên

Từ hồi nhỏ, mình đã hay để quên thứ này thứ kia, rồi làm mất. Căn bản là luôn hậu đậu. Lớn lên cũng không khá hơn được ngoài tự nhắc bản thân phải kiểm tra trước khi rời đi.

Lần làm mất đồ lớn nhất của mình là để mất máy mp3 SamsungU3 be bé màu trắng, để quên ở tiệm karaoke khi đi offline với 4rum trường. Sau đó thì tự để dành tiền mua lại, không cho nhà biết mà đến giờ cũng chưa thú tội nói với gia đình :)
Tiếp đó thì làm mất xe đạp Martin đầu tiên của mình, vì quên khóa xe, mà lúc đó mệt quá nên cứ đờ người ra đó, cũng nghĩ là có thể sẽ mất nhưng mặc kệ luôn.
Sau này thì mất mấy thứ linh tinh thôi, không đáng kể gì nhiều ngoài mặt tinh thần. Có nhiều thứ mình tập nhớ, rồi cũng phải tập quên, ví dụ như số điện thoại của người yêu, sau chia tay rồi phải xóa số để ngăn bản thân không liên lạc với người ta nữa, xóa rồi là phải quên đi, quên hẳn.  
Rồi mấy thông tin bản thân cần thiết, ví dụ số CMND thì lúc làm hồ sơ thi ĐH viết gần chục bản vì sai lắt nhắt nên cũng nhớ mặc dù lâu lâu bị quên thứ tự cụm số. Hoặc lúc làm thẻ ATM, quên mật khẩu cài sẵn mà nhập sai 5 lần - khá là ngoan cố - lần đầu xài thẻ ATM cứ tưởng như login trên web nên cứ đứng nhập cho đến khi máy báo là đã bị khóa thẻ. Lúc sau làm đặt mới lại phải ghi mật khẩu vào sổ, cũng như chụp lại số tài khoản thẻ để note trong máy chứ không nhớ nổi (thật ra là vì không muốn nhớ thôi - không cần thiết lắm).  
Đi học, có mã số sinh viên, trùng hợp kiểu gì mà từng cụm số đều có ý nghĩa với mình. Theo thứ tự thì là sinh nhật người yêu cũ, và ngày chia tay người yêu cũ. Thế là không cách nào mình quên được, theo kiểu sến súa thì gọi là “khắc cốt ghi tâm”. Mỗi lần nhẩm lại hoặc đọc lên thấy không vui được miếng nào.
Rồi có hôm đi học khác, đem ổ cứng chép bài - ra về hí hửng đi luôn không nhớ có thứ bị mình để quên, may mà hôm sau lên trường có bạn tốt bụng đẹp trai đẹp gái nào đó đã gửi ở phòng đào tạo giúp mình. Suýt mất ổ cứng gắn bó với nhau 7 năm. 
Có cái bình nước Lock&Lock mình khá là thích nó, năm 12 có lần đi thi đem theo bình nước vì thi mấy môn học bài - uống cho đỡ buồn ngủ, rốt cục lại để quên em nó, tới lúc ngồi dưới nhà ăn mới nhớ ra và chạy lên lấy. Sau này cũng làm mất luôn vì để quên ở bồn rửa tay ở Arena, thật ra suýt để quên điện thoại chung nữa nên tự an ủi là bị mất thứ nhỏ thôi.
Nhắc tới điện thoại thì có lần đi xem phim ở Lotte, để điện thoại trong hốc để nước. Đến lúc ra khỏi rạp, xuống vào restroom rồi mới nhớ ra, lật đật chạy lên lại thì phải vào văn phòng làm giấy báo mất này nọ, hơi phiền nhưng dù sao cũng đã lấy lại được :’v



Thật ra chẳng có vấn đề gì với mình bây giờ để có hứng viết note này, chỉ là sáng nay có chút tủi thân, khó chịu trong lòng nhớ lại mấy chuyện cũ trước đây…

Con gió như anh, em mãi chỉ là  người ngóng trông.

Con gió như anh, em mãi chỉ là người ngóng trông.

“I want to be your favorite place to go when you’ve had a bad day or a good day.”
so-kee:

my tiny happiness. #friends #monicageller #apartment #miniature

so-kee:

my tiny happiness. #friends #monicageller #apartment #miniature

hplyrikz:

I can relate to this

Ví dụ như mình không thích trà xanh, luôn xài khăn giấy bỏ túi cỡ 17x10, biết mình thích những đồ độc độc dị dị, hay khi lấy xe chỉ cần gọi 1 tiếng là biết ngay ý của mình là nhờ trả tiền xe giùm…

hplyrikz:

I can relate to this

Ví dụ như mình không thích trà xanh, luôn xài khăn giấy bỏ túi cỡ 17x10, biết mình thích những đồ độc độc dị dị, hay khi lấy xe chỉ cần gọi 1 tiếng là biết ngay ý của mình là nhờ trả tiền xe giùm…

Snow and Rain